VỀ NGHE GIÓ KHÁT

Về nghe gió khát

Say tình chênh vênh

“Vì cuộc đời là những chuyến đi” và “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại…”

Mỗi lần đi là một lần trải nghiệm, tôi biết nhưng lại mặc nhiên cho thứ gọi là cảm xúc đã đủ đầy. Biển gợi về ký ức miên man, da diết mà tôi vẫn hoài muốn xóa đi, ấy nên trở lại với biển lần này chỉ mong những con sóng vội có thể gột rửa những gì còn vươn lại trong lòng vì bây giờ tôi biết vì sao “gặp nhau biển xô sóng trào”; một tâm thế pha trộn giữa hờ hững và đợi chờ, thâm thâm lại cũng mông mông, chẳng thể thốt nên lời. Không tham gia vào hành trình lần này, có lẽ tôi không hối tiếc mà sẽ là vô cùng hối tiếc, bởi tôi biết, chúng bạn cũng biết, rằng đây không phải là kỳ thực địa đầu tiên với những ngô nghê vụng dại mà kỳ thực là chuyến thực địa cuối cùng, cuối cùng trong quãng đời sinh viên rồi đấy, đã là cuối cùng ắt sẽ đọng lại chút gì đó, nghèn nghẹn gọi là… tôi tự phong cho mình là tiên tri để vẽ ra những thứ ấy!

Nguồn: Bảo Tín
Nguồn: Bảo Tín

Mỗi trang nhật ký hành trình như một lát cắt chân thực về cuộc sống và con người nơi tôi đã đi qua. Không chỉ là những bài học sách vở mà là cả hạt giống tâm hồn, mà tôi chắc rằng sẽ không đứa nào trong chúng tôi “lĩnh hội” giống nhau để rồi “nảy mầm” như nhau cả. Chẳng thể nào quên buổi sớm tinh sương mấy chiếc thuyền đánh cá trở vào bờ khi bình minh hãy còn chưa kịp ló dạng hay khung cảnh yên bình của làng chài một chiều lộng gió, vùng quê nghèo sỏi đá với buổi chợ tàn. Dăm ba món đồ, vài gánh hàng rong được bày bán trong ánh mắt đã dày dạn phong sương, trong cái làn da rám nắng; cái đu quay cũ rích nhưng tràn tiếng nói cười của lũ trẻ và cả chúng tôi. Mọi thứ lưng chừng chỉ bình dị như thế nhưng thấm vào tôi là cả cái mặn mà của những con người xứ biển.

tra_2

Nguồn: Văn Thức
Nguồn: Văn Thức

Bất chợt, tôi mơn man nhớ lại mùa hè năm ngoái, khi đoàn dừng chân tại Bãi bồi sông Cái, tôi cùng mấy đứa theo chân Thầy “lội nước”, đứa nào cũng tranh thủ “khảo sát”, nào là chụp ảnh rồi ngâm nước các kiểu, tôi bất giác dừng mắt tại hai đứa trẻ đang đãi ốc trong khi bên trên đang là bữa liên hoan của một đoàn khách dừng chân, có lẽ vậy. Tôi viết: “Phía sau cái ồn ào của thành phố, của những cuộc vui, hiện hữu ngay đây một gam màu khác của cuộc sống. Hai cô bé, ở cái độ tuổi này lẽ ra phải vô tư lự, giờ chúng ăn chưa no nhưng đã lo phải tới. Hình ảnh người mẹ gầy guộc cùng hai đứa con dưới cái nắng gay gắt giữa trưa tháng bảy phải lội xuống quầng nước cạn để mò cua bắt ốc với cái thau và mảnh khăn thưa bé xiu không khỏi khiến người ta nao lòng. Đó là cuộc sống – là những mảnh ghép muôn hình vạn trạng, mong một tương lai tốt đẹp sẽ đến với các em. Khánh Hòa, ngày 24/7/2015”

Nguồn: Quang Trà
Nguồn: Quang Trà

Và tôi biết, lần này cũng vậy. Chuyến xe dừng chân tại cảng cá Lagi, mọi người bước xuống. Một mùi tanh nồng nặc bốc lên trong cái ngơ ngác của đứa lần đầu đặt chân đến cảng cá. Hết thảy mấy đứa gần như không thể mặc nhiên nói chuyện, cười đùa, chí ít cũng một tay che, dù có hay không cái khẩu trang kín bưng cả mặt. Thế nhưng điều ngạc nhiên hơn cả là người dân địa phương vẫn sinh hoạt thoải mái như một ngày bình thường trong chuỗi cuộc sống thường nhật của họ. Càng đi sâu, mùi hôi càng xông lên đến lạ và trong trạng thái không tập trung tôi thấy một người phụ nữ. Cô ấy làm gì tôi chẳng rõ, chỉ kịp nhìn thoáng qua cô đi vào bãi rác đen ngòm. Sau một hồi chật vật với cái sức khỏe dở tệ của mình tôi mới biết cô đang nhặt đồng nát, không biết phải nói gì hay làm gì, một nốt trầm rất khác, thoảng đâu đó cái cảm giác của năm trước, chếnh choáng, một chút thôi nhưng da diết, triền miên. Gió thổi mạnh, sóng xô bờ, những con người vẫn sống với thiên nhiên khắc nghiệt.

Nguồn: Bảo Tín
Nguồn: Bảo Tín

Xe lăn bánh trở về nhà… Tôi nghe hơi thở của vùng đất ấy vẫn như đang phả vào da thịt mình, cứ nhẹ nhàng như thế, mộc mạc và giản dị như thế nhưng cũng không kém phần quật cường như ngọn sóng, “dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ”, tôi khẽ những câu hát: “Tôi đã từng đi qua, bao miền hoang vắng đơn sơ. Và tôi đã từng đi qua bao miền cát trắng nên thơ…

Viết cho những ngày tôi vẫn còn trẻ, còn biết rung động…

Trần Quang Trà – 13KMT

Bài Cảm nhận sau thực tập Môi trường & Tài nguyên Đới bờ_2016

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s